Báo cáo em lại lên với các thím đây.
Sáng hôm qua em rất là vui, cơ mà cũng éo thể đỡ được. Số là thế này, em với em L lại đi phát tờ rơi tiếp, ở đâu thì còn lâu mới nói. Rút kinh nghiệm lần trước, trước khi đi em đã đút con tổ ong 99 (khổ nỗi con tổ ong này là con đi chung ở nhà tắm Area91, mất mũi, rách miệng lại con có chữ Em Yêu Gay nữa, không biết L có dám xỏ vào không) vào balo phòng trường hợp lại bị mượn giày. Y như rằng em L lại vác con 7 phân lần trước đi. Em thua, định hại em thêm lần nữa chắc, còn lâu nhé, ta đã có chuẩn bị hết rồi. Và (lại) y như rằng, chưa được nửa đường em ý lại kêu đau chân. Kịch bản cũ lại tái xuất. Em là em nghi ngờ em L nghiện mùi chân thối của em các thím ạ, nếu không các thím xem éo sao lại như thế. Và để chắc chắn thêm giả thuyết này em mới lôi đôi tổ ong ra cho L mượn, nhưng em ấy nhất quyết không đi, kêu là em không thích, em thích giày của anh. Xong. Đã nghiện. Cơ mà em đùa đấy, chân em chỉ có mùi Enchanteur thôi, làm gì có mùi hôi, mượn giày em có mà hít cả ngày. Em thì em nhất quyết không cho mượn, mượn để thôi à, đau chân éo ai chịu được. Thế là em nảy ra sáng kiến này, không biết ngu hay khôn nữa, đó là cõng L, he he. Tất nhiên là L đồng ý. Thế là lên lưng, nhưng đi được 2 dãy phố thì đột nhiên L đòi xuống:
-Anh, thả em xuống.
-Sao đấy, ngồi trên không thích à?
-Thả em xuống.
Thế là xuống.
-Anh, hộ em nốt đống này nhé.
-Ơ..
-Hộ em đi, em phải đi bây giờ. Nhé. Nhé.
-Ừ, em đi đâu thì đi đi.
Thế là L chui lên taxi, bỏ lại em bơ vơ với đống giấy lộn, lòng ngẩn ngơ. Nãy giờ không có cuộc gọi nào, không nói chuyện với ai, tự dưng đang đi làm lại kêu có việc. Vậy là đi đâu??
Bỗng nhiên em sực tỉnh vì thấy ướt ướt sau lưng. Quờ tay ra sau thì thấy có một mảng bằng 2 ngón tay bị ướt. Đệch, các thím có biết là cái gì không. Nghĩ đi và nghe em kể tiếp. Ban đầu em cũng nghĩ giống các thím đang nghĩ bây giờ, nhưng cuối cùng thì không phải, còn khủng khiếp hơn. Em cắn răng đi phát nốt đống tờ rơi. Về đến công ty ai cũng nhìn em cười cười. Em thì chả hiểu gì cả. Một chị chạy lại nói nhỏ với em nhưng em nghe như sét đánh ngang tai. Tổ bà nó, cái đệch, hô ly sít, em L đến tháng các thím ạ, và đã ra một ít ở lưng em. Nhục, không có nỗi nhục nào bằng nỗi nhục này. Hi sinh thân mình vì gái thế mà nó trả ơn em thế đấy.
Xong, kết thúc buổi sáng với 1 bãi trên lưng và 1 trang cười vào mặt.
Tối. Các thím ạ, ngày xưa em ở nhà, u hay nhờ em nhổ lông nách, em được truyền lại cho phương pháp nhổ không đau, không thâm. Em đang ngồi chơi LOl thì con bạn em gọi:
-Ê, mày bận gì không?
-Tao đang chơi thôi, có việc gì.
-Nhổ lông nách giúp tao.
-Cái gì.
-Lông nách (giơ tay lên).
-Mày điên à.
-Điên mẹ mày, có nhổ không hay ăn đạp.
-Đéo nhổ.
Bụp..Au..
-Tao nhổ là được chứ gì.
-Ngoan, tối chị thưởng
-Đéo cần, nằm xuống.
Như các thím biết đấy, em nhổ không đau nên đang nhổ thì con bạn em nó ngủ cmn luôn. Xong em gọi nó dậy, nó mắt nhắm mắt mở, dãi vòng quanh mép:
-Ơ xong rồi à.
-Rồi.
-Mày làm sao hay vậy?
-Bí quyết gia truyền.
-Thế bố mày cũng nhổ lông nách hở? (cười ngặt nghẽo)
-Im mẹ mồm đê.
-Thôi, thích gì tao thưởng cho.
-Đéo thích.
-Thôi, hôn cái nhá.
-Hôn mông tao hì được.
Bụp..Ai da (cái đệch)
-Bố đi ngủ, còn cái mông mày cứ để đấy, hôm nào tao xử.
Thế là đi ngủ. Mỗi đứa 1 chăn, chùm kín đầu, ngủ đến sáng.
Em xin hết.

0 nhận xét :
Post a Comment